1. Kể chuyện xưa có một Bà Tiên. Vào một đêm trăng vàng dịu êm. Bà bay xuống xiêm y tinh tuyền, mắt xanh u huyền tay bồng chú bé Con Tiên. Bà hiện ra giữa rừng...
1. Kể chuyện xưa có một Bà Tiên. Vào một đêm trăng vàng dịu êm. Bà bay xuống xiêm y tinh tuyền, mắt xanh u huyền tay bồng chú bé Con Tiên. Bà hiện ra giữa rừng La Vang. Bà lặng nghe tiếng hồn thở than. Bà thăm viếng con dân mắc nạn. Ủi an tâm hồn chữa lành vết tích nguy nan. ĐK: Cây đa già khắc ghi ơn Bà, qua bao thời nắng mưa không nhòa. Tựa niềm tin chứng nhân tin Bà. Giữa đạn bom vững như tháp ngà. Gởi về mô nhớ thương về mô! Một chiều mưa, viết chuyện ngày xưa. Lòng thương nhớ bâng khuâng nhớ về, nhớ thôn Dinh Cát, nhớ rừng nhớ núi La Vang. 2. Bà là ai? Hỏi Bà là ai? Bà đẹp hơn trăng rằm dịu êm. Bà rực rỡ tươi hơn ánh hồng, bước chân oai hùng, như hàng quân lính xung phong. Bà là hoa giữa lòng bụi gai, là huệ tươi ngát hương trần ai. Là hồng thiêng xanh cung cửu tuyền. Cánh hoa trinh ven vun trồng trên cõi non tiên.